Hôm nay, 27 tháng 5, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu
tại Hội nghị Dân vận toàn quốc: “Nhiều cán bộ ở địa phương, đơn vị nào là như một
ông vua con ở đấy.”
Xem thời sự mà tôi cũng không bất ngờ lắm.
Không phải không bất ngờ vì chuyện cán bộ địa phương nhũng
nhiễu nhân dân đầy ra và ai cũng biết, mà xa hơn, đó đã là tâm lý chung của một
bộ phận lớn người Việt Nam rồi. Chẳng phải tục ngữ của cha ông đã nói: “Đầu gà
còn hơn đuôi phượng”, “Một miếng giữa làng còn hơn một sàng xó bếp”... hay sao?
Tâm lý người Việt, lại gặp thêm tư tưởng Nho giáo thì sau một ngàn năm Bắc thuộc
và thêm một ngàn năm nữa bị ảnh hưởng bởi Trung Quốc, người ta không muốn “làm
vua” thì mới lạ. Và cái ham muốn ấy nó ám ảnh người ta cả ngàn năm nay.
Thời xưa, loạn 12 sứ quân, chẳng phải là do thay vì đoàn kết
lại, ông nào cũng muốn làm bá chủ cát cứ một vùng hay sao? Rồi đến thời cường
hào, lý trưởng, ở trong làng của tao thì tao đố thằng nào qua mặt được tao đấy?
Và rồi đến bây giờ là các thể loại cơ quan đoàn thể, nơi mà vị thủ trưởng nào
cũng muốn “tao là số hai thì không ai là số một”, tất cả các thể loại công việc
như này như kia, muốn xong phải thông qua tao, nhưng đến lúc truy trách nhiệm
thì hihi để mình xem lại.
Vậy đấy, ở đâu người ta cũng cố gắng để thành lập ra những
cái bầy đàn con con của mình, để tận hưởng cảm giác làm “ông vua con”. Sẽ là
tuyệt vời biết bao nhiêu khi những hội nhóm ấy có sự giao thoa, đoàn kết lại để
cùng phát triển, chứ không phải là gườm ghè, ngầm đấu đá, và cốt thể hiện ra để thỏa mãn cái thói sỹ diện hão như một bộ phận to đùng hiện nay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét