Thứ Tư, 13 tháng 4, 2016

Tuổi trẻ và sự phũ phàng

Ngày 12/4 vừa rồi, ở trường ĐH Luật có ngày hội hiến máu. Hàng chục tình nguyện viên sinh viên đổ ra đường phát tờ rơi, kêu gọi người qua đường hiến máu cứu người. Trên cầu đi bộ, mình gặp một bạn tình nguyện viên, tay bạn vẫn dính urgo bịt vết kim ban sáng. Khuôn mặt tròn của bạn nhễ nhại mồ hôi và đỏ rực lên sau nhiều tiếng đồng hồ lăn lộn ngoài đường. Khuôn mặt bạn lộ rõ vẻ thất vọng khi lăn lộn mãi mà không thuyết phục được ai.
Một anh thanh niên đi tới bạn lập tức tiến đến gần, cúi chào, xin phép được giới thiệu về chương trình hiến máu như một nhà đối ngoại thực thụ. Và trước sự ngỡ ngàng của bạn, anh ta chửi thẳng vào mặt: "Hiến hiến cái con mẹ mày ấy".
Cô bé tình nguyện viên hoạt bát của tôi biến mất ngay giây phút đó, bạn ngã cái rầm xuống cầu đi bộ. Chạy lại đỡ, tôi nhận ra bạn không hồng hào như tôi tưởng mà tái nhợt vì mất máu và tụt huyết áp. Bạn chẳng còn sức nữa mà thứ duy nhất khiến bạn vẫn làm như một cỗ máy suốt buổi chiều là lòng nhiệt tình đến ngốc nghếch của một tình nguyện viên.
Và một câu nói, một câu nói duy nhất của một người xa lạ đã khiến cho nhiệt huyết đó biến mất.
Tôi nhớ về một người bạn, chỉ là tình cờ ngồi cùng phòng thi ĐH, và tên của cậu ta tôi cũng không biết đầy đủ, một sinh viên cơ khí Bách khoa, luôn phát cuồng vì những chiến dịch tình nguyện và những ý tưởng như Boyan Slat và đảo rác Thái Bình Dương. 2 năm trước, cậu ta nung nấu ý tưởng chế tạo ra một cỗ máy chạy quanh hồ Tây và hốt sạch rác mà người ta ném xuống.
Tôi luôn đi cùng mỗi lần cậu ta ra Nguyễn Đình Thi, Ven Hồ, rồi Thanh Niên thử máy. Không có lần nào cậu ta không bị những người xung quanh chế nhạo là "thằng gàn dở". Lần một, lần hai, cậu ta không hề nao núng mà chỉ về nhà, cố gắng tìm cách hoàn thiện nó, rồi hôm sau lại thử lại. Đến lần thứ mười mấy, một người lao công đi qua: "Mày định cướp cơm của tao à?". Đến lúc đó thì anh bạn đam mê cơ khí của tôi chính thức bị đánh gục: "Họ không dành được một lời động viên cho tôi hả ông?". Tôi chẳng biết nói gì. Niềm đam mê chế tạo những thứ có ích cho cộng đồng bị chính cộng đồng cướp mất trong vỏn vẹn ba tuần. Sau đó tôi đi quân sự, và chúng tôi không còn gặp nhau nữa. Hè rồi tôi định tìm lại cậu ta để rủ đi tình nguyện. Phải mất vài tuần tôi mới biết được là cậu ta chết vì tai nạn đã 1 năm. Cậu ta chết đi với một "bầu nhiệt huyết" nguội lạnh.
Thế đấy, thanh niên mà, tinh thần của họ mạnh mẽ và với tinh thần đó, họ có thể làm nên những điểu,... hmm, "không tưởng" thì có vẻ hơi quá, nhưng chắc chắn đó là những điều ý nghĩa. Nhưng họ cũng chỉ là những con người mười tám đôi mươi, vừa mới bước vào cuộc sống. Không phải ai cũng được trui rèn một tinh thần thép để trụ vững trước tất cả sự phũ phàng mà cuộc đời ném vào những trái tim non trẻ. Trái tím ấy mạnh mẽ, nhưng cùng lúc, cũng rất yếu mềm. Cái họ cần là động viên, chứ không phải là những lời cay nghiệt.
Tôi chẳng thể hiểu nổi không ít người trong cái xã hội này, khi mà nhiều người trẻ đang cố gắng để cống hiến, và khó hiểu hơn là cống hiến cho chính họ hưởng lợi, và cũng chẳng phương hại gì đến lợi ích của họ, thì họ lại đi chê bai, dè bỉu. Đương nhiên, thanh niên là còn trẻ cơ mà! Mà trẻ là phải sai, vậy thì làm ơn, đừng để sau này trong tâm trí thế hệ này, cái sai lớn nhất với họ là đã xông pha.

3 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Em thấy vụ việc này giống Uber Grab với Xe Ôm Truyền Thống ạ. Ảnh hưởng đến miếng cơm manh áo của họ thì họ phản ứng thôi ạ. Em thấy rằng, trong những vụ việc như thế này, nhân tố quan trọng nhất là chỉnh phủ ạ. Nếu mà ứng dụng công nghệ vào sản xuất, kinh tế thì nhiều trường hợp gây ra thất nghiệp ạ. Giống như công nghệ xanh không thể 1 sớm 1 chiều đổi sang được. Em vẫn muốn chính phủ có quỹ 1 là kích thích những ý tưởng như thế này phát triển và ứng dụng, 2 là đào tạo công ăn việc làm trình độ thấp cho những người lao công nọ. Phải như thế thì mới phát triển được bền vững ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hmm make sense. Nhưng đó ko phải là ý của anh trong bài viết này

      Xóa