Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2016

Sinh viên tình nguyện thì làm được gì?

Hôm qua, ba bạn sinh viên tình nguyện gặp nạn ở Quảng Ninh. Câu chuyện như thế nào, không nhắc lại nữa. Chỉ biết rằng đây là sự việc rất đau lòng, cho các bạn, cho gia đình và đồng đội.
Thế nhưng nhân đây, lắm kẻ lại hỏi: "Đi tình nguyện để làm gì? Ở nhà đã làm được cho bố mẹ cái gì chưa? Muốn cống hiến cho xã hội, sao không cống hiến kiểu gì khác? Đằng nào cũng mất tiền mất công, sao không mang tiền đến cho đồng bào, đằng nào làm cũng đâu hiệu quả?" Những câu hỏi này nhiều quá, và được hưởng ứng quá khiến tôi buồn vô cùng. Buồn vì những kẻ ác khẩu nhạo báng sự hi sinh của các bạn, và buồn vì tại sao đồng bào tôi lại có nhiều kẻ ngu ngốc và ấu trĩ đến thế, luôn luôn phiến diện và chỉ nhìn một mặt của vấn đề rồi hùa vào chửi bới.
Đi tình nguyện không giống với đi chơi. Mặc dầu cũng có một số đội tình nguyện làm với mục đích "vui là chính". Nhưng đây thực sự là cơ hội khó đong đếm của các bạn sinh viên để được sống một cuộc sống của người dân vùng khó khăn, để hiểu rằng không phải nơi nào cũng có cao ốc nhà lầu và những tiện nghi cuộc sống. Những trải nghiệm này, không sách vở nào dạy được, không thầy cô nào giảng được. Những chuyến đi ấy sẽ trở thành vốn sống vô giá của các bạn trong cuộc đời sau này. Tháng một vừa rồi nếu không đi, làm sao bọn tôi biết được mùa đông vùng cao Yên Bái lạnh thế nào, rồi bọn trẻ con mỗi đứa một chiếc áo sơ mi, không giày dép chống chọi với cái lạnh 2 độ như thế nào. Không đi, không đến, không ở, ta không bao giờ biết. Mà đã không biết thì, như Nam Cao nói, không bao giờ ta thấy họ là những người đáng thương, không bao giờ ta thương."
Đi tình nguyện cũng không phải đi làm. Những sinh viên mười mấy năm chỉ quen đèn sách không thể hùng hục đào đường hay xây nhà tình nghĩa. Một chuyến tình nguyện mười mấy ngày cũng chẳng cho phép các bạn làm được gì nhiều về vật chất. Nhưng những giá trị tinh thần mang đến cho người dân là vô giá. Tôi không thể nào quên được buổi chiếu phim, một bộ phim chán ngoét của chúng tôi tại đảo Nghi Sơn, gần một nửa người trên đảo tụ tập tới xem. Phim không hay, nhưng có người dân tâm sự với tôi, rằng đã lâu lắm rồi người dân trên đảo mới sống gần nhau như thế. Không có tiền nào mua cho tôi được hình ảnh ông cụ cựu chiến binh cảm động ra bắt bàn tay hôi mùi bùn đất của chúng tôi rồi lớn tiếng "Thanh niên cái làng này đâu rồi? Ra mà giúp người ở đâu đến làm cho làng chúng mày đây này". 
Vậy đấy. Tình nguyện cho xã hội nhiều cái hơn nhiều so với những công trình thanh niên, hay những món quà mang về cho bà con đồng bào. Hơn nhiều lắm. Chỉ riêng cái lý tưởng "Mình còn trẻ, mình phải làm điều tốt đẹp cho cộng đồng" của các bạn đã hơn đứt so với những kẻ chỉ biết chì chiết và bới móc. Không ai phủ nhận rằng, nếu trang bị kỹ năng tốt hơn, hay nếu quản lý tốt hơn, thì biết đâu... Nhưng nói gì thì nói, lý tưởng của các bạn xứng đáng được ca ngợi. Các bạn đã hy sinh nhưng việc các bạn làm là không hề vô nghĩa. Và chúng tôi sẽ không vì vậy mà dừng lại, mà chúng tôi sẽ làm tiếp những điều tốt đẹp mà các bạn đang theo đuổi.

1 nhận xét:

  1. Có nhiều người giải thích mãi họ cũng nghĩ là xàm, là không thực tế, việc nhà thì nhác việc chú bác thì siêng. Nhưng họ chưa từng đi, chưa từng được thấy những công việc bé nhỏ ấy, mang lại hạnh phúc giản đơn mà lớn lao đến nhường nào.
    Đi tình nguyện là được hiểu thế nào là sống tập thể, biết thế nào dọn cỏ ven đường, quét vôi ve, vẽ lại trường học, ... họ ko thấy nụ cười hạnh phúc của các già làng khi được khám chữa bệnh, phát thuốc miễn phí, nụ cười của bọn trẻ khi được tham gia hoạt đông vui chơi, rồi ánh mắt hàm ơn khi thấy ngôi trường tiểu học cũ nát giờ lên màu khang trang, đẹp đẽ, ....
    Thường mỗi người một cảm nhận, mà khi không cảm nhận được, không đặt mình vào vị trí của người khác được thì nên giữ im lặng :< đừng nghiệt khẩu

    Trả lờiXóa